Tiếu Nhâm còn phải đi làm, sau khi nhận điện thoại của Trương Hàng hắn lập tức chạy đến, coi như đã muộn một hồi, thế nhưng vẫn làm sẵn lòng đưa Trương Hàng đến bệnh viện Lục Thừa Nghiệp đang ở. Lúc Trương Hàng xuống xe, Tiếu Nhâm khẽ cắn môi, có chút không yên tâm nói: “Anh cũng đi cùng thôi.”
Trương Hàng chậm rãi lắc lắc đầu nói: “Em có thể.”
Ánh nhìn của Tiếu Nhâm dừng lại trên gương mặt của cậu, nhẹ nhàng thở dài, bộ dạng này của Trương Hàng chính là đã chắc chắn Lục Thừa Nghiệp là Đại Hắc. Nếu như Lục Thừa Nghiệp thật sự là Đại Hắc, chuyện giữa hai người bọn họ hắn thật sự không thể nhúng tay. Từ khi bắt đầu, sự ràng buộc giữa một người một chó này cho dù là ai đi nữa đều không thể chấm dứt.
Hắn ngồi trên xe, đưa mắt nhìn Trương Hàng dùng gậy dò đường chậm rãi đi vào bệnh viện, ngừng một hồi lâu rồi mới lái xe rời đi. Trên đường, Tiếu Nhâm nhàm chán mở nhạc, chỉ chốc lát sau hắn lại phát hiện mình đã không tự chủ được ngâm nga nhẹ theo làn điệu tràn ngập khoang xe.
Ý thức được cử động của mình, Tiếu Nhâm thoải mái mỉm cười.
Năm năm rồi, đứa trẻ kia rốt cục cũng có thể tìm được hạnh phúc.
Chín năm trước, Tiếu Nhâm vừa ra trường liền được bổ nhiệm đến đồn dân phòng, trên tay vẫn chưa xử lý qua án kiện gì, khi đó hắn vẫn là một lính mới lơ ngơ đi vào xã hội, hoàn toàn không kiến thức được cái gì là nhân sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880976/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.