Ngày hôm sau Trương Hàng đi đến công ty chứng khoán, sau khi báo tên xong, nhân viên công tác vừa tra một chút đã đưa Trương Hàng đến phòng dành cho khách vip, mà Đại Hắc trên cổ đang đeo chứng chỉ chó dẫn đường cũng được vào theo. Từ năm 2006, chính sách được ban bố, tại thành phố này Đại Hắc cơ bản không có chỗ nào không đi được, thời thời khắc khắc đều ở cùng Trương Hàng.
Trương Hàng nói bọn họ hiện tại không còn bao nhiêu tiền là thật, cho dù ai ở tại năm 2008 nhìn thấy năm triệu quăng vào thị trường chứng khoán, sau đó ngay cả bọt nước cũng chưa thấy vang lên, như vậy đối với việc lần nữa tiến vào công ty chứng khoán cũng sẽ có bóng ma như vậy.
Năm 2008, Trương Hàng là ở trong kỳ nghỉ đông bị Đại Hắc không hiểu làm sao dẫn đến công ty chứng khoán. Vốn hai người đã nói là tản bộ, kết quả là càng đi càng xa, đợi đến khi Trương Hàng phản ứng lại đã có người đi đến trước mặt cậu hỏi: “Chào ngài, không biến ngài có cần trợ giúp gì không?”. Tiếp đó, khi Trương Hàng dưới sự giúp đỡ của nhân viên công tác mở tài khoản chuẩn bị chuyển tiền, cậu suy nghĩ một chút nói: “Mười nghìn đi?”
Đại Hắc cắn ống quần của Trương Hàng, cố sức cắn, răng nhọn chạm vào da có chút đau đớn.
Trương Hàng cắn răng một cái, hạ quyết tâm nói “Một trăm nghìn.”
Ống quần bị cố sức kéo lấy, Đại Hắc dùng chân trước dấm lên chân câu, Trương Hàng lại lần nữa hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880964/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.