Lục Thừa Nghiệp là loại người ăn nói giữ lời, Đại Hắc cũng là một con chó sủa liền chắc chắn, buổi đêm hắn vừa truyền dịch xong liền hạ sốt, không để Trương Hàng cõng nữa mà tự mình trườn khỏi khăn lông chạy đến, bộ lông trên người đã khô hẳn, rõ ràng là một con chó lớn vừa tinh thần vừa phấn chấn.
Trương Hàng lo lắng hắn mới vừa hạ sốt, còn muốn cõng hắn quay về, Đại Hắc liền đoạt lấy áo mưa, ngậm nó vào miệng rồi nhảy xổ lên người Trương Hàng. Hắn đặc biệt có chiến lược, đầu tiên là đẩy Trương Hàng té lên ghế, lúc này liền tung chân trước lên vừa vặn cao bằng Trương Hàng, miệng ngậm lấy áo mưa, dùng móng vuốt nỗ lực tròng vào người cậu. Ngay cả bác sỹ và y tá trong viện thú y nhìn thấy cảnh này cũng cực kỳ kinh ngạc, con chó này không những trung thành mà còn thông minh đến thành tinh rồi đi!
Trương Hàng lùi lại không được, bất quá lúc này bác sĩ lại lấy ra một cây dù cũ đặt vào trong tay cậu: “Cậu cầm dùng đi, chỗ của tôi còn một cây nữa.”
Giải quyết vấn đề xong, cái áo mưa kia vẫn là mặc trên người Đại Hắc, bác sĩ còn xảo diệu dùng một sợi dây quấn quấn mấy vòng, buộc lại mấy nút thắt, cái áo mưa vốn dành cho người hiện tại đã cực kỳ vừa vặn đặt trên người Đại Hắc, cũng không ảnh hưởng bước chân của hắn.
Đồng thời bác sĩ còn lấy ra vài chiếc giày cho thú cưng mang vào chân Đại Hắc, sau khi hoàn thành liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880956/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.