Lục Thừa Nghiệp đầu óc choáng váng dẫn Trương Hàng về nhà, sau đó liền tựa đầu xuống đất, lỗ mũi khô khốc, ngay cả hít thở một hơi cũng đặc biệt khó chịu. Trương Hàng rất nhanh liền cảm giác được Đại Hắc không thích hợp, cậu men theo thanh âm tiến đến ôm cổ Đại Hắc, sờ sờ lỗ tai của nó, chỉ cảm thấy bàn tay hơi nóng.
“Đại Hắc, có phải hôm nay dầm mưa nên bị cảm rồi không?” Cả người Đại Hắc đều ướt đẫm, Trương Hàng nghĩ đối phương là vì dẫn mình về nên mới bị ướt, rất hối hận vừa rồi không gọi taxi. Lục Thừa Nghiệp vô lực liếm liếm ngón tay Trương Hàng, đầu lưỡi càng nóng bỏng.
Người bình thường có thể không cảm giác được sự biến hóa nhiệt độ cơ thể của Đại Hắc, thế nhưng xúc giác của Trương Hàng cực kỳ nhạy cảm, thoáng cái liền phát hiện nhiệt độ trên lưỡi Đại Hắc cao hơn lúc trước rất nhiều..
“Mày sốt rồi!” Cậu lảo đảo chạy vào phòng vệ sinh lấy ra cái khăn tắm lớn Lục Thừa Nghiệp hay dùng, đem cả con chó to đều bao kín lại. Trương Hàng lại lấy ra cái áo mưa duy nhất trong nhà boc bên ngoài có thể Lục Thừa Nghiệp, lúc này mới cõng chó lớn lên lưng, một tay vịn tường, từ từ rời khỏi nhà.
Đại Hắc nhất định là đã dầm mưa phát sốt, mình nhất định phải mau chóng đưa Đại Hắc đến bệnh viện thú y trị liệu. Thế nhưng Trương Hàng muốn một tay đỡ Đại Hắc một tay dò tường đi là chuyện cực kỳ nguy hiểm, cậu trong lòng vội vàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880955/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.