Việc bà Trương ra măt, Trương Khải Minh rất nhanh liền biết, vẻ mặt của ông cực kỳ áy náy đến tìm Trương Hàng, trong thần sắc còn tràn đầy uể oải. ông rốt cuộc cũng hiểu được, muốn nhận Trương Hàng quay về bất quá chỉ là một mình ông tình nguyện, trừ ông ra, người nhà họ Trương sợ rằng sẽ không còn ai vẫn yêu thương đứa bé này, cũng không chờ mong cậu quay lại. Trương Hàng nếu thật sự quay về, sợ rằng chỉ nhận đến thương tổn càng lớn hơn.
“Ba, con cũng không phải đang đấu khí cùng với ba,” Trương Hàng chăm chú hướng về phía Trương Khải Minh nói, Đại Hắc vẫn rất thành thật ngồi bên cạnh cậu, “Con thực sự tin rằng mình có thể sống tốt. Dạo này con vẫn tự học chữ nổi, biết được không ít chữ, sau này còn có thể học một nghề nào đó, tìm việc làm thật tố.”
Trương Khải Minh thở dài thật sâu, ông rốt cục cũng phải lùi bước trước hiện thực.
“Chí ít cũng để ba chu cấp cho con đến lúc con có thể tự lập đi tìm việc làm, được không?” Nói đến đoạn này thì ngữ điệu của Trương Khải Minh lại mang theo một ít vẻ cầu khẩn, vì sao ông lại bất hạnh như vậy, là bản thân mình đi chăm sóc người khác vậy mà còn phải khẩn cầu đối phương cho mình cơ hội. Lúc này trong lòng Trương Khải Minh còn có một điểm hối hận mơ hồ, nếu như ngày đó lúc phát hiện thân thế của Trương Hàng ông có thể tỉnh táo hơn một chút, xử lý việc kín đáo một chút, không đem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880949/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.