Tiếu Nhâm cũng không nghĩ tới bác gái lớn tuổi như vậy lại có thể làm ra thủ đoạn ép người lợi hại đến thế, dùng thân phận người cao tuổi quỳ xuống căn bản là một loại ra giá đạo đức, mặc kệ đối phương có đáp ứng yêu cầu của bà hay không, bản thân loại hành động này đã là một kiểu uy hiếp. Tiếu Nhâm lúc này cũng không kịp nghĩ đến cái gì kính già yêu trẻ, lập tức bước đến túm Trương Hàng qua một bên, không để cậu chính diện nhận lấy cái quỳ này của bà lão.
Mà lúc này, Đại Hắc cũng sãi rộng chân bước lên một bước, ngồi ngay ngắn ở trước mặt Vương Quế Anh, giống như Vương Quế Anh chính là dự định quỳ trước mặt hắn.
“Uông, uông!” Hắn cực kỳ oai vệ sủa lên hai tiếng, ngẩng đầu ưỡn ngực, trong thanh âm mang theo một cổ cảm xúc như đang thi ân.
“Phụt…” Tiếu Nhâm nhịn không được bật cười, hắn ghé vào bên tai Trương Hàng nói: “Chó của em đã thành tinh rồi, tự mình tiến lên tiếp thu quỳ lạy thay em, còn biết đáp lại nữa.”
Trương Hàng không thấy được trước mắt đã xảy ra chuyện gì, bất quá theo thanh âm cũng đại khái đoán được bộ dạng giả vờ giả vịt của Đại Hắc. Cỗ bi thương trong lòng thoáng cái bị một người một chó bên cạnh xua tan, cậu cảm giác cơ thể cũng đã ấm hơn một ít.
Vương Quế Anh giận đến không chịu được, muốn dịch đầu gối hướng về phía Trương Hàng, mà Đại Hắc thấy bà quay về hướng nào liền xê dịch theo đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-thanh-cho-dan-nguoi-mu-trong-sinh-thanh-dao-manh-khuyen/1880948/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.