Vừa vào đông trời đã lạnh đến vô cùng, tuyết rơi trắng xóa, càng thêm lạnh đến cốt tủy, chỉ may trong điện vẫn ấm áp, kể cả là mấy cung điện ở phía tây cũng giống như vậy.
Tri Xuân nhóm than lửa, nhẹ giọng nói chuyện cùng Tri Thu.
Tri Xuân nói: “Lát nữa đừng cùng Tiên cô nói, loại chuyện này, biết rồi chỉ khiến nàng càng thêm khó khăn.”
Từ lúc Phương Yên bị phế, các nàng cũng cùng Phương Yên đi đến Trường An cung, do không phải là phi tần bình thường, Phương Yên đó là ngay cả cửa điện cũng không thể ra, nhưng chỉ giam cấm như vậy, cũng đã đi qua ba năm.
Tri Thu cắn môi một cái: “Phùng quý phi thế nhưng có thể lên làm Hoàng hậu, đáng tiếc nương nương của chúng ta không có lòng dạ ác độc như nàng, bị nàng làm hại rơi xuống hoàn cảnh này.”
Tri Xuân xuỵt một tiếng: “Ngươi chớ nói bậy, Quý phi nương nương nếu thật sự độc ác như vậy, vài năm nay đã sớm cắt bớt phân lệ của nơi này, nhưng nàng không làm vậy, than lửa sung túc, thức ăn cũng không kém, hiện nay có thể giữ vững như vậy là được rồi, ngươi đừng hướng Tiên cô lửa cháy đổ thêm dầu.” Nàng ngừng một chút, “Lại như thế nào, chúng ta cũng không trở về được.”
Nàng biết Tri Thu trong lòng không phục.
Dù sao các nàng ban đầu đều là người của cung Khôn Ninh, cung nhân hoàng môn khác thế nào đi nữa đều thấp hơn một đầu, mà nay, không bị người khác bắt nạt là tốt rồi.
Còn có những cái khác, tự nhiên là không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-sung-phi/754025/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.