Vương thị đã đoán trước Ngô thị sẽ tức giận, nhưng nàng không ngờ Ngô thị lại kiên quyết muốn Diệp Hạnh làm con dâu. Nàng vụng về ăn nói, nhất thời không biết nói gì, chỉ có thể cố gắng gượng cười gật đầu nói: “Vậy, vậy ta sẽ suy nghĩ lại.”
Ngoài cửa, một đôi tay siết chặt thành nắm đấm, cho đến khi tiểu nhị dẫn đường vội hoàn hồn, cúi người xin lỗi: “Thứ lỗi, thứ lỗi, ta dẫn sai đường rồi, xin mời ngài đi lối này.” Thẩm Thiệp lúc này mới tỉnh táo lại, chàng nhìn chằm chằm vào phòng riêng đó rồi mới xoay người cùng tiểu nhị rời đi.
Cuối cùng Thẩm Thiệp cũng được tiểu nhị dẫn vào đúng phòng riêng, bên trong một đám bạn học đã sớm bắt đầu ngâm thơ đối đối và thảo luận chuyện khoa cử. Thẩm Thiệp ngồi đó mà liên tục thất thần, các bạn học khác đã quen với sự trầm mặc ít nói của chàng nên không phát hiện ra điều gì bất thường, chỉ có Tăng Sở biết tâm tư chàng không ở đây.
“Ngươi sao vậy, vừa vào đã lơ đãng rồi, trước đây ngươi dù không nói chuyện cũng sẽ lắng nghe người khác nói gì, hôm nay sao lại thành ra thế này?” Tăng Sở ngồi xuống bên cạnh Thẩm Thiệp, chàng dùng lòng bàn tay vẫy vẫy vài cái trước mắt Thẩm Thiệp: “Ê ê ê, ta nói chuyện với ngươi, ngươi sẽ không nghe sao. Có chuyện phiền lòng gì có thể nói với ta.”
Tăng Sở cũng rất quen với Diệp Hạnh và biết tâm ý của Thẩm Thiệp, Thẩm Thiệp chỉ do dự một lát liền ghé vào tai Tăng Sở nói nhỏ những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245472/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.