Vương thị sau khi xác nhận với Diệp Hạnh thì không biết phải nói với Ngô thị ra sao. Tuy nhiên, Ngô thị lại tự cho là chu đáo, vì để cho họ thời gian suy nghĩ nên mấy ngày liền không đến tiệm. Nhưng bà lại thúc giục Nghiêm Cố đến trước mặt hai người mà thể hiện bản thân một phen, khiến Vương thị không thể đối mặt với Nghiêm Cố. Diệp Hạnh cũng muốn giống như Vương thị mà né tránh Nghiêm Cố, nhưng mỗi lần Nghiêm Cố đến đều có lý do chính đáng liên quan đến việc làm ăn. Diệp Hạnh liền thầm niệm trong lòng: “Đều là chính sự, đều là chính sự.”
Thái độ kỳ lạ của hai người sao có thể thoát khỏi đôi mắt tinh tường, giỏi quan sát của Nghiêm Cố. Nhưng y còn không biết Ngô thị đã nhắc đến chuyện kết thân với hai người, liền cho rằng là do Ngô thị cứ hay đến tiệm khiến hai người nghi ngờ. Cũng không trách y nghĩ vậy, Nghiêm Mục mỗi ngày đều đến tiệm dạy Diệp Đào và những người khác đọc sách, y lại thỉnh thoảng đến tìm Diệp Hạnh bàn chuyện hợp tác, cộng thêm Ngô thị cũng đến tiệm ngồi chơi, cả nhà ba người họ đúng là muốn mỗi ngày đều ngâm mình trong tiệm này rồi.
Sau khi trở về, Nghiêm Cố liền nói với Ngô thị đang thưởng hoa trong vườn: “Mẹ, sau này mẹ đừng luôn đến tiệm của Diệp tiểu nương tử nữa. Con và Mục nhi qua đó đều có chính sự, cộng thêm mẹ đến uống trà, việc này đừng nói là hai nàng ấy nghĩ sao, ngay cả người ngoài cũng sẽ bắt đầu nghi ngờ.”
“Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245471/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.