Còn về phía Thẩm Thiệp và Thẩm Tịch cùng những người khác, đợi đến trưa khách vãn bớt, Diệp Hạnh cuối cùng cũng có thể thoát khỏi sự bận rộn xã giao, nàng đích thân xuống bếp làm cơm gà hành dầu, tôm lớn xào tỏi thơm và nhiều món ăn gia đình ngon mắt, ngon mũi, ngon miệng khác mang lên phòng riêng cho mấy người họ ăn.
“Thật là mùi thơm nồng nàn, không ngờ nàng làm điểm tâm đã có một tay rồi, làm món ăn gia đình cũng giỏi không kém.” Tăng Sở ngửi thấy mùi hành thơm và tỏi thơm nồng nàn liền vỗ tay nói, “Chỉ có điều món ăn và điểm tâm của nàng lại mang hai cảm giác khác nhau, điểm tâm thì thích làm tinh xảo thanh thoát, còn món ăn lại nặng mùi, hương vị nồng nàn, hệt như những món ăn vặt bán ở vỉa hè.”
“Dù sao hôm nay cũng được hưởng phúc rồi, Diệp Hạnh tỷ tỷ đừng bận rộn nữa, cùng ngồi xuống ăn đi.” Thẩm Tịch thấy mấy sợi tóc trên trán Diệp Hạnh đã dính vào vầng trán, liền biết hôm nay nàng ấy thực sự rất mệt mỏi, không nói nhiều nữa mà đề nghị dùng bữa.
Có lẽ mấy vị công tử, tiểu nương tử nhà quyền quý này bình thường toàn ăn những món được chế biến tinh xảo, hiếm khi được ăn món nấu theo kiểu thô mộc như vậy lại thấy có một hương vị độc đáo riêng, ngay cả Thẩm Thiệp, người vốn không thích món nặng mùi cũng hiếm hoi ăn rất nhiều.
“Diệp tiểu nương tử, nàng đúng là khắc tinh của Thẩm Thiệp vậy. Sớm biết hắn trước đây đối với những món ăn đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245460/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.