Hôm nay khi Nghiêm Cố ra ngoài, Nghiêm Mục đã nhìn thấy, đệ ấy cũng la hét đòi đi theo để chúc mừng Diệp Hạnh, còn đưa ra đủ thứ lý lẽ cùn: “Đệ đã dạy nàng ấy đọc sách một thời gian dài rồi, khoảng thời gian cửa tiệm sửa sang nàng ấy chẳng học gì cả, đệ phải đi kiểm tra xem nàng ấy có bị thụt lùi hay không.”
“Hôm nay người ta khai trương lại bận rộn vô cùng, đâu có thời gian để đệ kiểm tra. Ngoan, đệ cứ ở nhà đọc sách cho tốt, đợi mấy ngày nữa khi quay lại dạy nàng ấy thì kiểm tra cũng không khác gì.” Nghiêm Cố thấy Nghiêm Mục cứ một mực không chịu bỏ cuộc thì có chút đau đầu, đang định nghiêm mặt dùng uy thế của huynh trưởng để trấn áp đệ ấy thì thấy Ngô thị đi tới. Hắn sáng mắt lên, như vớ được cứu tinh mà nói ngay: “Nương, con ra ngoài có việc chính cần làm, nương hãy để Nghiêm Mục ở nhà đọc sách cho tốt, đợi con về sẽ mua đồ ăn ngon cho đệ ấy.”
“Sáng sớm đã có chuyện gì vậy, ca ca con phải ra ngoài xã giao, trước đây không phải con ghét nhất là cùng họ ăn cơm sao, sao hôm nay lại tranh giành đòi đi.” Ngô thị thấy Nghiêm Mục ôm chân Nghiêm Cố làm nũng thì có chút buồn cười, bà chỉ nghĩ là do Nghiêm Cố gần đây một năm nay vẫn luôn bôn ba bên ngoài nên Nghiêm Mục hiếm khi quấn quýt huynh trưởng như vậy, “Ca ca con không phải đã nói sao, trong thời gian ngắn sẽ không đi những nơi xa xôi nữa, con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245459/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.