Làm ăn thì phải nhanh, mạnh, chính xác, mất đi tiên cơ thì không được, huống hồ là buôn bán trái cây theo mùa, điều quan trọng chính là sự tươi mới. Nghiêm Khốc trước đó đã tốn một chút thời gian để tìm diêm tiêu, trong khoảng thời gian này xoài đông cũng đã được Diệp Hạnh dùng hết chỉ còn một phần nhỏ, Nghiêm Khốc vội vàng kiểm đếm nhân lực chuẩn bị lên đường đi Lĩnh Nam.
Lần này ra ngoài bàn chuyện làm ăn, hắn dẫn theo đại quản gia và người làm thuê mà mình tin tưởng nhất, đến lúc đó hắn sẽ ký hợp đồng rồi mang trái cây theo mùa về trước, đại quản gia ở lại Lĩnh Nam giúp hắn tìm thêm một số rau củ quả khác, đợi đến khi đường buôn bán ổn định sẽ cho ông ta trở về.
Ngô thị xót xa con trai lớn ra ngoài nửa năm mới về, còn chưa nghỉ ngơi tử tế lại sắp phải đi xa. Nhưng nàng biết Nghiêm Khốc rất coi trọng chuyện làm ăn ở Lĩnh Nam, nàng chỉ có thể vừa cằn nhằn Nghiêm Khốc không biết giữ gìn sức khỏe, vừa sai nha hoàn, bà tử chuẩn bị thêm nhiều thức ăn, quần áo trên đường, cố gắng mong sao cho hắn đi đường thoải mái hơn một chút.
Nghiêm Mục cũng quấn quýt Nghiêm Khốc mấy ngày ở nhà, đến khi biết Nghiêm Khốc dẫn theo một đội người hùng hậu rời khỏi Tầm Dương mới rầu rĩ cúi đầu đến tiệm của Diệp Hạnh dạy các nàng đọc sách. Thằng bé vừa ăn bánh trôi xoài sốt kem bùng nổ mà Diệp Hạnh đưa, lại không tự chủ được mà nghĩ đến Nghiêm Khốc, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245433/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.