Nhưng mặc cho Lâm Thông phán nghĩ thế nào, cuối cùng vẫn để Diệp Hạnh và Nghiêm Khốc ký vào văn thư bảo đảm dưới sự chứng kiến của mình, văn thư được làm thành ba bản, mỗi bản đặt ở chỗ Diệp Hạnh, Nghiêm Khốc và nha môn, sau này có bất kỳ vấn đề gì đều có thể lấy bằng chứng ra, không ai có thể chối cãi.
Diệp Hạnh ký xong văn thư còn đưa cho Thẩm Đình xem qua. Thẩm Đình thấy chữ của Diệp Hạnh viết có đường có nét liền khẽ gật đầu khen ngợi: “Nét chữ của nàng rất đẹp, cấu trúc ngay ngắn, dày đặc, nét ngang nhẹ nét dọc nặng, chắc hẳn cũng là luyện Nhan Thể. Nếu kiên trì luyện tiếp, sau này chữ của nàng mang ra ngoài thật sự có thể hù dọa người khác đấy.”
“Thật sao? Ta nhất định sẽ kiên trì luyện chữ hơn nữa.” Diệp Hạnh rất vui mừng vì cuối cùng cũng có người khen chữ của nàng, không uổng công nàng mỗi ngày không quản nắng mưa luyện tập lâu như vậy. Một bên, Thẩm Thiệp thấy Diệp Hạnh vì một câu khen ngợi của phụ thân mà vui đến đỏ cả mặt, trong lòng không khỏi có chút hối hận, nếu biết nàng coi trọng đánh giá của người khác về chữ viết của mình đến thế, thì hắn đã sớm nói với nàng rồi.
Và lúc này, Lâm Thông phán mới nhớ ra Diệp Hạnh là tiểu nương tử làm điểm tâm có mối quan hệ khá thân thiết với con gái thứ hai nhà mình, nghe nói nàng còn có giao hảo rất tốt với đại cô nương nhà họ Thẩm, thường xuyên ra vào phủ Thẩm, hôm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245432/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.