Khi Diệp Hạnh tìm thấy Đại Trụ ở bến tàu, hắn đang bốc vác đồ, những kiện hàng nặng trĩu làm lưng hắn còng xuống. Dù gió thu heo hút, hắn vẫn mặc chiếc áo ngắn màu nâu đã vá chằng vá đụp, làn da nâu sạm lộ ra ngoài lấm tấm mồ hôi, tựa như vừa được vớt từ dưới nước lên.
Để không gây phiền phức cho Đại Trụ, Diệp Hạnh đợi đến khi quản lý công trường hô tan ca phát tiền xong mới gọi Đại Trụ lại.
“Đại Trụ ca.” Diệp Hạnh vẫy tay về phía Đại Trụ, “Ta có chuyện muốn bàn bạc với huynh một chút.”
Mấy người công nhân bên cạnh thấy vậy liền dùng tay chọc chọc vào eo Đại Trụ, đều cười gian tà nói: “Ôi chao, Đại Trụ tốt phúc ghê nha, còn có tiểu nương tử chạy đến tìm ngươi nữa.”
“Còn ngẩn ra đó làm gì, ngày đông lạnh lẽo thế này đừng để tiểu nương tử bị lạnh chứ.”
Thời này danh tiếng của nữ tử còn quan trọng hơn cả mạng sống của nàng, Đại Trụ nhíu mày, cắt ngang lời trêu chọc của các công nhân, hắn trịnh trọng giải thích: “Đó là muội muội cùng thôn của ta, sau này đừng nói như vậy nữa.”
Lời nói của Đại Trụ khiến các công nhân có chút ngượng nghịu, bọn họ cười gượng gạo nói: “Không phải thì thôi chứ, làm gì mà nghiêm túc thế, đùa một chút cũng không được, quả nhiên vẫn còn trẻ.”
“Tiểu Hạnh, muội tìm ta có chuyện gì?” Đại Trụ nhìn thấy Diệp Hạnh cũng có chút bất ngờ, hắn thực sự không rõ vì sao Diệp Hạnh lại đến tìm hắn. Mặc dù sau lễ tạ ơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245364/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.