“Lão thái thái, đại cô nương đã về rồi.” Một nha hoàn cũng mặc váy lụa màu xanh lá bước vào phòng ăn nói.
Lão thái thái Vạn thị đang ngồi ở vị trí chủ tọa từ tốn lên tiếng: “Vậy thì chuẩn bị dùng bữa đi.”
“Vâng.” Nha hoàn hành lễ rồi lui xuống.
Khi Thẩm Tịch về đến nhà, cuối cùng nàng cũng nhớ ra mình đã về muộn, e là tổ mẫu và mọi người đã chờ nàng ở phòng ăn rồi. Hôm nay có lẽ lại bị tổ mẫu giáo huấn, nàng lè lưỡi, tăng nhanh bước chân, dẫn tiểu nha hoàn Thu Cúc chạy thẳng vào phòng ăn.
“Vô phép vô tắc ra thể thống gì, tiểu thư khuê các phải có dáng vẻ của tiểu thư khuê các. Đã quá giờ mới về mà cũng không báo trước một tiếng, phụ thân con bận rộn công việc như vậy mà vẫn chờ con ở đây, lần sau mà còn như thế thì con đừng ra ngoài nữa!” Thẩm Tịch vừa bước vào, Vạn thị đã nhìn thấy, nàng đi quá vội khiến trên trán còn vài sợi tóc con rủ xuống, nha hoàn theo sau lại còn ôm một bọc đồ lớn, Vạn thị thực sự cảm thấy không ra thể thống gì.
“Tịch tỷ nhi tuổi còn nhỏ, khi ta bằng tuổi nàng còn nghịch ngợm hơn nhiều. Nhưng may mắn thay khi gả về đây có người dạy dỗ, giờ đây mới có được chút dáng vẻ rồi, sau này bà mẫu lại tốn thêm chút tâm tư dạy bảo Tịch tỷ nhi nhé, hôm nay cứ dùng bữa trước đã.”
Tống thị biết bà mẫu coi trọng nhất là lời nói cử chỉ của nữ nhân, nàng không tiện ra mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nong-mon-dai-ty-trong-trot-lam-giau/5245363/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.