Editor: Cafe26
Kiều Uyển Uyển có thể là người biết cốt truyện gốc, bằng không cô cũng không dám khoe khoang, tối nay ông Tống phát bệnh, hơn nữa còn bị sỏi bàng quang.
Loại bệnh này khi không phát bệnh, thì không có việc gì, nhưng một khi phát bệnh, thì đúng là có thể làm cho người sống đau chết!
“Lão Tống, Sao ông lại lăn trên mặt đất như vậy ?”
Bà Tống vừa bước cửa liền nhìn thấy Ông Tống vốn đang nằm trên giường, nay đang nằm lăn lộn trên mặt đất, với khuôn mặt đau đớn cực độ và vặn vẹo, mồ hôi lạnh toát ra từng hạt to như hạt đậu lăn xuống.
Tống Duyên Minh theo sát phía sau bà Tống thấy vậy, vội vàng tiến lên muốn đỡ ông Tống đứng dậy, nhưng ông Tống lại gạt bay tay anh ra, rồi tiếp tục ôm bụng lăn qua lăn về trên mặt đất, cắn chặt hai hàm răng, không phát ra tiếng kêu la thống khổ.
Rõ ràng là đau đến chịu hết nỗi, không muốn để cho người khác đụng vào.
Ông Tống trước đây đã từng tham gia quân ngũ, từng xông pha chiến trường nhưng chưa từng sợ bị đau như vậy, cũng không hé răng hừ một tiếng.
Quả nhiên giống như miêu tả trong cốt truyện gốc, ông đúng là một người cứng rắn!
Đối với loại đàn ông này, Kiều Uyển Uyển tự nhiên cảm thấy bội phục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-nien-dai-kieu-the-co-khong-gian/4456530/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.