Lâm Cảnh Hàng quay lại phòng ngủ, đứng bên giường nhìn Thẩm Tu Yến đang say giấc.
Cậu ngủ không yên, một tay còn thò ra ngoài chăn. Anh khẽ cúi người, nhẹ nhàng kéo tay cậu vào trong chăn cho ấm.
Anh cứ thế nhìn, nhìn rất lâu, lại hoàn toàn không có cảm giác chán.
"Lâm Cảnh Hàng..."
Thẩm Tu Yến bỗng cau mày, khẽ gọi trong mơ, giọng mang theo đau đớn.
Nghe thấy cái tên mình bị gọi ra trong tiếng mơ màng, Lâm Cảnh Hàng siết chặt tay cậu, trong lòng khẽ chấn động.
Không hiểu vì sao, anh lại có cảm giác... tiếng gọi đó như xuyên qua cả kiếp trước lẫn kiếp này mà vọng tới.
"Lâm Cảnh Hàng... Đừng rời khỏi ta..."
"Anh ở đây." – Anh đáp rất khẽ.
Nhìn thấy giữa hai hàng lông mày của cậu vẫn còn nhíu lại, anh đưa tay định vuốt phẳng đi.
Do dự một lát, Lâm Cảnh Hàng cúi người, rất khẽ in một nụ hôn lên trán cậu.
Dưới ánh đèn vàng, trong đôi mắt anh là thứ dịu dàng gần như sắp tan ra, không thể hòa loãng.
Cửa sổ mở hé một nửa, gió đêm mát lạnh theo rèm cửa lùa vào, chạm ngang người anh.
Thấy Thẩm Tu Yến ngủ vẫn không yên, hơn nữa cứ gọi tên mình mãi, Lâm Cảnh Hàng đứng dậy, đi đóng cửa sổ lại, rồi quay về, dứt khoát cúi người bế cậu lên, để cậu tựa hẳn trong lòng mình mà ngủ.
Quả nhiên, vừa được anh ôm, có lẽ vì cảm nhận được hơi thở quen thuộc, giấc ngủ của Thẩm Tu Yến lập tức an ổn hơn.
Cánh tay anh có hơi tê, nhưng anh lại không thấy khó chịu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244471/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.