Buổi hòa nhạc được tổ chức tại Trung tâm văn hoá – thể thao, bên trong có một phòng hòa nhạc kín, âm thanh chuẩn, vô cùng thích hợp cho các đêm diễn âm nhạc.
Lâm Cảnh Hàng cho Tinh Xa dừng ở bãi xe gần đó, nhân viên trông xe chạy lại nhận chìa khóa.
Anh mở cửa, đưa tay cho Thẩm Tu Yến xuống xe, rồi nắm tay cậu cùng bước về phía phòng hòa nhạc.
Ngay khi Thẩm Tu Yến bước xuống, cậu bé trông xe lỡ nhìn cậu đến mấy lần, ngơ ngẩn một chút rồi mới kịp phản ứng, vội vã lái xe đi đỗ.
Trước cửa phòng hòa nhạc là một quảng trường lớn.
Trời đã tối hẳn, gần tám giờ, bầu trời đen như mực, các cửa hàng xung quanh sáng đèn, ánh sáng rực rỡ như vừa mới bừng lên.
Có lẽ vì quảng trường quá rộng, có lẽ vì người trưởng thành đều bận rộn với thế giới của riêng mình, ngoài cậu bé trông xe lúc nãy, gần như không ai chú ý đến hai người.
Thẩm Tu Yến và Lâm Cảnh Hàng cứ thế nắm tay nhau đi qua quảng trường, giống như hàng vạn cặp tình nhân bình thường nào đó trong đêm thành phố.
Thẩm Tu Yến rất thích cảm giác này.
Yên tĩnh.
Không bị ai làm phiền.
Người qua đường tuy nhiều nhưng đều chỉ là người lướt ngang đời mình.
Thật sự ở lại bên cạnh cậu, chỉ có Lâm Cảnh Hàng.
Hai người đi rất gần nhau, đến mức Thẩm Tu Yến gần như có ảo giác... như thể mình nghe được cả tiếng tim anh đập.
Những ấm ức phải nuốt trong lòng khi ghi hình chương trình ban ngày, lúc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-lien-hon-voi-dinh-cap-hao-mon/5244470/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.