Hôm nay ông nội Cố mặc một bộ lễ phục kiểu Trung Quốc, nhìn thấy gia đình Mục gia tiến vào liền vui vẻ đứng lên nghênh đón.
Ba Mục và mẹ Mục chào hỏi ông nội Cố, sau đó ngồi xuống cùng nhau trao đổi về hôn sư.
"Nghe ba cháu nói, cháu muốn nhanh chóng gả cho Cố gia?" Ông nội Cố hỏi Mục Tinh Vũ.
Mục Tinh Vũ gật đầu: "Đúng vậy ạ."
"Tuy ta rất vui, nhưng cũng muốn biết suy nghĩ thật của cháu." Mặc dù ông nội Cố đã lớn tuổi, nhưng tràn đầy tinh thần, đôi mắt còn nhìn thấu lòng người.
Mục Tinh Vũ nhìn thẳng ánh mắt của ông nội Cố: "Ngài Cố, con và Cố tổng vốn có hôn ước, hiện tại anh ấy hôn mê bất tỉnh, con cưới anh ấy có thể thuận tiện chăm sóc anh ấy."
"Cháu nghĩ vậy như vậy là rất tốt, nhưng cháu còn trẻ, nếu Vân Chu mãi không tỉnh lại chẳng phải phụ lòng cháu sao?"
"Ngài Cố, con và Cố tổng bát tự tương hợp, không chừng cưới anh ấy có thể khiến anh ấy sớm tỉnh lại." Mục Tinh Vũ nửa đùa nửa thật nói.
Ông nội Cố lộ vẻ tươi cười: "Ta cũng hy vọng như vậy. Con yên tâm, nếu trong vòng 5 năm nữa Vân Chu vẫn không tỉnh lại, chỉ cần con muốn là có thể rời đi."
Ba Mục và mẹ Mục đêu âm thầm thở một hơi nhẹ nhõm.
Mục Tinh Vũ không ngờ tới ông nội Cố sẽ quan tâm đến cậu, chẳng qua lời hứa của ông nội Cố cũng không cần phải dùng đến, bời vì đời trước vào mùa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-vi-hon-phu-tan-tat/2622306/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.