" Khi phát hiện bọn anh đang bỏ trốn, bọn chúng đã tức giận phát tiết một trận. Người mẹ vì bảo vệ đứa con trai của mình, bà đã bị chúng giết chết.." Kể đến đây
Hoắc Thần liền dừng lại, anh cảm nhận được người trong lòng đang run lên nhè nhẹ.
Hoắc Thần thở dài, lại ôm cậu càng chặt, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về trên lưng cậu " Sao lại khóc nữa rồi?"
Cậu không trả lời anh, bây giờ cậu mới biết được trong tuổi thơ đáng lẽ phải trải qua thật vui vẻ, hạnh phúc lại trở thành một khoảng thời gian tối tăm địa ngục. Cậu nghẹn ngào không nói nên lời, nhớ đến ánh mắt lạnh nhạt, xa cách và cơ thể chi chít vết thương của anh khi gặp lại mình lúc 5 tuổi lại càng thấy thương anh nhiều hơn.
Lúc đó Hoắc Thần đã tự thu mình vào vỏ bọc của bản thân, không buồn quan tâm đến những thứ khác. Năm đó chỉ vì ánh mắt sợ sệt của cậu, Hoắc Thần đều phải cẩn thận suy xét những việc làm của mình khi ở gần cậu, như đang đi trên một lớp băng mỏng. Và cũng vì một nụ cười năm đó đã kéo anh ra khỏi bóng tối, trở thành động lực, nguồn sống của anh...
Hoắc Thần chạm lên đôi mắt đỏ hoe, sưng húp của cậu " Mắt đã sưng như vậy rồi, người không biết còn tưởng anh bắt nạt em!"
Cậu cầm lấy bàn tay đang đặt trên mặt mình " Anh oi!."
" Anh vất vả rồi!" Cậu đưa tay xoa đầu người đàn ông bên cạnh giống như đang an ủi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3355562/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.