Dì Chu sau khi biết Hoắc Thần trở về thì đã khóc một lúc lâu, rồi bà lại phấn chấn tinh thần đi làm một bàn thức ăn thật là thịnh soạn.
Trong suốt bữa ăn, Hoắc Thần không ăn được bao nhiêu mà chỉ chăm chăm gắp đồ ăn vào chén cậu.
" Anh ăn đi, đừng có gắp cho em nữa!" Cậu nhìn cái chén đầy vun của mình, rồi lại nhìn anh với ánh mắt bất lực.
" Em phải ăn nhiều lên mới được, em nhìn xem bây giờ mình đã gầy đến mức nào rồi!"
Kết quả là Hoắc Thần cho cậu ăn no căng bụng mới chịu dừng lại, toàn bộ thức ăn trên bàn đều vào bụng cậu còn anh chỉ ăn một phần nhỏ trong đó.
.....
Cậu trở về phòng, tắm xong liền ôm gối chạy sang gõ cửa phòng Hoắc Thần. Đợi cánh cửa vừa mở ra cậu đã ngó đầu vào trong " Anh đã dọn rồi sao?"
Hoắc Thần để cậu vào phòng, rồi nắm lấy căm cậu nâng lên "Anh còn đang thắc mắc sao áo mình lại nằm hỗn độn trên giường, thì ra thủ phạm là em!"
" Tại em không ngủ được.." Cậu chột dạ đảo mắt sang chỗ khác, giọng nói càng ngày càng nhỏ "..Với lại...ừm, ngửi mùi của anh sẽ dễ ngủ..."
" Cho nên trên giường không còn mùi của anh, em đã gom áo anh xây thành cái ổ trên đó luôn sao?" Anh nhướng mày hỏi, sau khi nhìn thấy cậu chậm rì rì gật đầu và hai cái tai đỏ lựng thì cố gắng nhịn cười.
Đột nhiên cậu rướn người lại gần, chớp chớp mắt nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3355561/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.