Cậu giật mình bật dậy thở dốc trên giường bệnh, mồ hôi trên trán túa ra như mưa. Hoắc Cảnh Hành ở bên cạnh thấy cậu đột ngột bật dậy thì hoảng hốt gọi bác sĩ, sau đó đỡ cậu nằm xuống.
" Nhiên Nhiên, em nằm xuống nghỉ ngơi đi, vừa mới tỉnh em đừng gấp rút bật dậy như vậy!"
Các bác sĩ nhanh chóng có mặt vây quanh giường bệnh của cậu, hết xem cái này đến kiểm tra cái kia, khám hỏi đủ thứ. Khi đã chắc chắn não và những chỉ số cơ bản đều bình thường, trí nhớ cũng không bị ảnh hưởng thì mới kéo nhau rời đi.
Hoắc Cảnh Hành chờ đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người thì mới lên tiếng " Lúc mới nghe tin anh đã sợ muốn chết, cũng may mà em không sao!"
Từ lúc tỉnh dậy lòng cậu cứ luôn bồn chồn không yên, mặc kệ hắn nói gì cậu đều không quan tâm đến, thậm chí đến một ánh mắt cũng chưa từng nhìn hắn. Mộc Nhu Nhi đi mua đồ về nghe cậu đã tỉnh liền chạy đến, sau khi mở cánh cửa, đập vào mắt cô là cậu đang ngồi ngẩn ngơ trên giường và Hoắc Cảnh Hành đang nhìn cậu bằng mắt đong đầy yêu thương.
" Nhiên Nhiên em thấy trong người thế nào? Đã gọi bác sĩ đến chưa?" Cô lo lắng nhìn khắp người cậu kiểm tra, tay định ấn nút gọi bác sĩ thì bị Hoắc Cảnh Hành ngăn lại.
" Tôi đã gọi bác sĩ đến khám rồi, vừa mới đi khi nãy. Chị không cần gọi nữa đâu!"
" Nhiên Nhiên, em có đói bụng không? Hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3355557/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.