***Chương này chủ yếu là bé đang nhìn thấy quá khứ, những chuyện mà mình chưa biết (hoặc đã quên mất)***
Trong lúc hôn mê, cậu đã mơ một giấc mơ thật dài. Cậu đứng trong một căn phòng sáng sủa, tràn ngập cảm giác tươi vui, ở trong phòng lúc này có rất đông người đang vây quanh chiếc giường và cái nôi ở bên cạnh. Cậu tò mò đi đến gần, thật kì lạ là không ai có thể chạm vào cậu và cậu cũng không thể chạm vào bất cứ thứ gì.
Ngồi trên giường là một người phụ nữ xinh đẹp, từ mắt đến đôi môi đều giống cậu y đúc.
Người phụ nữ nở một nụ cười hiền dịu, đột nhiên vành mắt cậu lại nóng lên,...đây là mẹ cậu. Người đã dành toàn bộ sự yêu thương của mình cho tuổi thơ của cậu, cậu xúc động muốn chạm tay vào bà nhưng làm cách nào cũng không thể chạm được. Bàn tay nửa trong suốt của cậu xuyên qua gương mặt trắng nhợt của bà, cậu chợt nghe bà lên tiếng "A Thần, em có muốn xem em bé một chút không?"
Cậu quay đầu hướng theo ánh mắt của bà thấy được một đứa nhỏ đang túm góc quần của cha mình, đứa bé đó chính là Hoắc Thần lúc còn nhỏ và người đang bị anh túm góc quần không ai khác là ông cụ Hoắc. Cậu thấy cái đầu nhỏ nhẹ nhàng gật một cái, rồi lon ton chạy đến bên cạnh cái nôi.
Trong nôi là cậu lúc vừa mới được hạ sinh không lâu, đôi mắt to tròn, long lanh không khác hiện tại là mấy. Hai cái tay nhỏ của Hoắc Thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3355556/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.