Đêm giao thừa, hai người cùng trở về nhà chính Hoắc gia. Mọi người cùng ăn cơm, rồi cùng nhau xem chương trình tạp kĩ.
" Ba, năm sau a Hành cũng đã lớn rồi. Con muốn cho nó đi làm ở công ty của nhà mình vừa dễ chỉ bảo cũng vừa có thể lấy kinh nghiệm" Lâm Uyển Như đột nhiên quay sang nói với ông cụ Hoắc.
"'...Ừm, để a Thần sắp xếp cho nó một chứ vụ ở công ty đi!"
" Vậy phải làm phiền chú ba nhọc lòng rồi!"
Hoắc Thần không quan tâm bà ta, đang chú tâm bóc quýt cho cậu. Hoắc Cảnh Hành nhìn khung cảnh một người bóc, một người ăn trước mắt trong lòng cảm thấy tức giận cùng ghen tị.
" Ưm, trái này chua quá!" Cậu nhăn mặt, biểu tình đau khổ.
Hoắc Thần lập tức bỏ trái quýt đang bóc dở xuống chìa tay ra trước miệng cậu " Chua sao? Mau, nhả ra đây đi!"
"Um..." Cậu lắc đầu, mắt nhìn quanh tìm kiếm gì đó. Đột nhiên, có một tờ khăn giấy đưa ra trước mặt cậu, cậu liền cầm lấy nó nhả miếng quýt trong miệng ra.
Hoắc Cảnh Hành sau khi đưa tờ khăn giấy cho cậu xong, lại đến gần đưa thêm một cục kẹo đã được mình bóc vỏ "Nhiên Nhiên, ngậm kẹo vào sẽ bớt chua đó!"
"."
"….."
"???" anh ở đâu ra vậy?
"'..."
Mọi người trong nhà nghe xong đều quay sang nhìn hắn, không khí im ắng kì dị. Lâm Uyển Như thấy không ổn lắm, bà ta nhéo con trai mình một cái thì thầm "Con đang làm cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3355267/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.