Ngày hôm sau, cậu cố gắng hết sức để tránh chạm mặt với Hoắc Thần và hôm sau nữa cũng vậy.
Hoắc Thần biết cậu đang tránh né mình, cũng không thường xuyên về nhà như trước. Hầu hết đều sẽ ở lại công ty hoặc tìm một khách sạn gần đó để nghỉ ngơi, thời điểm cuối năm, số lượng công việc cũng tăng lên đáng kể. Trải qua mấy ngày, nghỉ ngơi không đầy đủ hôm nay Hoắc Thần đã có chút mệt, anh đưa tay xoa trán để giảm bớt cơn đau nhức. Ngày Tết cũng đang đến gần, hai người không thể cứ tránh mặt như vậy mãi được, anh nghĩ.
" Sếp!"
" Số tài sản của Chu gia đã được sang tên cho phu...Mạc thiếu gia rồi!" Nghiêm Hạo đặt tài liệu lên bàn rồi đi ra ngoài.
Hoắc Thần chỉ liếc một cái rồi thôi, vừa mở ra xem thì đúng lúc đó điện thoại trên bàn cũng rung lên.
[ Hoắc Thần, giao thừa năm nay phải về nhà ăn cơm, có biết không. Con mà vùi đầu vào đống công việc đó nữa thì biết tay ta!]
"Ba..."
[ Không cần nêu lý do, Tết năm nay con phải có mặt ở nhà chính cho ta. À, đưa thằng bé đi cùng luôn có biết chưa) Ông cụ Hoắc thừa biết anh sẽ lại từ chối không muốn đến, nên đã cắt ngang lời anh không cho cơ hội để từ chối.
"….Con biết rồi!" Hoắc Thần không cãi được, chỉ đành đồng ý.
( Nhớ đó!]
"."
Cậu cảm thấy áy náy, vì mình muốn trốn tránh mà Hoắc Thần đã tự động ra ngoài ở. Cậu ỉu xìu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3355266/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.