Mấy tuần sau đó, mỗi tuần cậu đều sẽ cùng đi chơi Mộc Nhu Nhi, có hôm còn cùng với Hoắc Thần đến tụ họp với mọi người.
Trời đã bắt đầu chuyển lạnh, cậu lại là người rất sợ lạnh, mỗi lần mùa đông đến đều phải trùm kín mít để giữ ấm. Khi trời bắt đầu se lạnh, mỗi lần thức dậy cậu đều quấn mình trên giường một lúc, mặc thêm một hai lớp áo dày. Hoắc Thần biết cậu sợ lạnh nên cũng dặn dò dì Chu tăng nhiệt độ trong biệt thự lên, cho dù ngoài trời có âm độ thì bên trong biệt thự vẫn ấm áp.
" Tiểu Nhiên Nhiên, em không định đi chơi với chị sao?" Mộc Nhu Nhi thấy bây giờ cậu giống như con mèo cứ muốn làm ổ trong nhà, cả ngày lười biếng chỉ có ăn và ngủ.
" Lạnh lắm! Em không đi đâu!"
" Em mặc áo dày lên là được mà!...Đi đi, em ở nhà quài không cảm thấy chán sao?" Cô cật lực kéo cậu ngồi dậy.
" Không có!" Ngồi được một lúc cậu lại nằm trở lại ổ chăn của mình.
"...." sao lại lười vậy chứ!
Thấy mình không có khả năng bứng cậu dậy, cô liền gọi điện thoại cho Hoắc Thần " Alo! Anh Hoắc, em đến muốn dẫn Nhiên Nhiên đi chơi mà giờ em ấy còn không chịu rời khỏi chăn!"
[ Ngày nào em ấy cũng làm ổ như vậy hết, em cứ kêu đồ ăn rồi ở đó chơi đi!]
" ???"
" Khoan đã, anh không thấy như vậy là không tốt cho sức khỏe sao? Chỉ ở nhà ăn, ngủ..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3325296/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.