Trong một khoảnh khắc, thấy cậu sắp bỏ đi Hoắc Cảnh Hành đã nắm tay kéo cậu lại " Khoan đã, Nhiên Nhiên anh..."
Cậu liếc hắn một cái, mạnh mẽ vung tay ra không cho hắn cơ hội nói tiếp, cùng với Mộc Nhu Nhi tránh khỏi chỗ này.
Mộc Nhu Nhi mặc dù không hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì nhưng nhìn tình cảnh hiện giờ cũng có thể đoán ra được non nửa câu chuyện. Cô cũng không truy hỏi mà chỉ đi theo cậu, hoàn thành trách nhiệm đưa cậu về nhà an toàn. Trước khi rời đi cô còn hạ cửa kính xe xuống chào tạm biệt cậu.
" Lần sau chị lại đến dẫn em đi chơi nữa nha!" Nói xong còn quyến rũ tặng cậu một nụ hôn gió.
Hoắc Thần đứng ở trong phòng nhìn ra cổng thấy xe Mộc Nhu Nhi đã rời đi liền nói vào trong điện thoại " ...Vừa mới chạy đi rồi!"
[ Được...Tút, tút, tút]
Đến khi cậu vào, cuộc điện thoại đã bị Hoắc Thần ngắt mất. Thấy cậu cầm lỉnh kỉnh những túi đồ lớn nhỏ anh nhanh chân đi đến giúp cậu " Hôm nay đi chơi có vui không?" Anh hỏi.
" Ừm, vui lắm! Chị ấy dẫn em đi ăn rồi mua thêm một đống đồ như vầy nữa..." Cậu vừa nói vừa đi lên tầng " ...À, chị ấy còn hẹn em bữa khác lại đi tiếp nữa!"
Hoắc Thần xách theo túi đồ đi phía sau, nghe đứa nhỏ hưng phấn kể lại chuyến đi chơi hôm nay. Trong lòng thầm nghĩ Tết năm nay phải tăng độ dày của phong bì của cô em Mộc Nhu Nhi này mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3324444/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.