Hoắc Cảnh Hành đã được thôi miên bắt đầu chìm vào giấc ngủ, hai giờ sau hắn giật mình bật dậy. Nhìn khắp căn phòng chỉ có hắn và người đã thôi miên hắn, Hoắc Cảnh Hành chộp lấy điện thoại xem thời gian.
" ...Vẫn còn kịp!"
" Cậu đã thấy được những gì?"
Hắn nhìn người nọ một cái rồi cầm điện thoại đứng lên đi mất, vừa đi vừa tìm trong danh bạ. Nhưng hắn chợt nhận ra rằng mình không lưu số của cậu, nghĩ đến bây giờ chắc cậu đang ở nhà của Hoắc Thần nhưng chính hắn cũng không biết Hoắc Thần hiện tại đang ở đâu.
" Chết tiệt!" Hoắc Cảnh Hành tức giận đá một cái vào bánh xe của mình, hắn quyết định lái xe về nhà sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Sau đó sẽ đến nhà chính Hoắc gia chờ cậu.
...----------------...
" Ngày mai tôi phải đi công tác một chuyến, nếu em có muốn đi đâu cứ kêu tài xế đưa đi" Hoắc Thần ngồi đối diện với cậu từ từ nói.
Cậu gật gật đầu nhưng tay vẫn tiếp tục động tác ăn của mình " ...Dạ!"
" Ngày mai có muốn đến nhà chính không?" Anh hỏi
" Ừm!"
" Được, mai tôi đưa em đi!" Hoắc Thần mỉm cười nhìn cậu.
...----------------...
Sáng hôm sau Hoắc Thần đưa cậu đến nhà chính Hoắc gia rồi mới tự mình đi đến sân bay. Hoắc Cảnh Hành đã chờ ở đây mấy ngày, đúng như dự đoán hôm nay đã gặp được cậu. Hắn lẳng lặng đứng nhìn cậu bước xuống xe, cúi đầu nói cái gì đó với người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3322321/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.