Sau khi đến gặp bác sĩ tâm lý, Hoắc Cảnh Hành không hề có một vấn đề nào về tâm lý. Trở về được vài ngày hắn lại mơ thấy những giấc mơ đó.
" Hộc, hộc..." Hoắc Cảnh Hành giật mình tỉnh dậy giữa đêm, cả người ướt đẫm mồ hôi. Những giấc mơ ngắt quãng cứ liên tục vây lấy hắn, một câu chuyện đã từ từ được xâu chuỗi.
Hoắc Cảnh Hành lấy điện thoại gọi vào dãy số của bạn mình " Alo"
[ ...Gì vậy, Cảnh Hành sao giờ này còn gọi cho tôi vậy?]
" Lần trước cậu nói có biết một người có thể trị liệu bằng cách thôi miên đúng không?"
[ Ừ, sao vậy?]
" Cậu gửi địa chỉ của người đó cho tôi đi!"
...----------------...
Sáng sớm Hoắc Thần đã đến công ty rồi, dì Chu thì bận rộn với công việc của mình. Chỉ có cậu là rảnh rỗi không có việc gì làm cứ nằm ườn ở nhà, bây giờ sắp trở thành một con cá muối rồi.
" Em trai" Cậu đang ngồi ăn bánh, xem ti vi thì có tiếng gọi.
Cậu thắc mắc quay đầu nhìn về phía âm thanh phát ra, Mạc Kỳ Nguyên đứng ở cửa thấy cậu nhìn mình thì nghiêng đầu nở một nụ cười. Cậu ta tự nhiên bước vào như nhà của mình, đặt mông ngồi gần cậu.
Cậu ta nhìn quanh nhà một vòng rồi mở miệng nói " Cuộc sống của em dạo này tốt nhỉ?"
" Cậu tới đây làm gì?" Cậu lạnh mặt nhìn về phía Mạc Kỳ Nguyên đang đưa mắt đánh giá khắp nhà.
" Tôi tới thăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/3322320/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.