Hoắc Thần cầm theo một túi thuốc trị bỏng lên xe, bắt lấy cánh tay cậu. Vừa tập trung thoa thuốc cho cậu vừa lo lắng hỏi xem cậu có đau hay không.
" Chuyện hôm nay sao lại không muốn nói với tôi?" Hoắc Thần hỏi cậu, giọng cũng lạnh đi.
" ...Em không muốn làm phiền anh" Thấy anh không trả lời mình cậu bất an vò chặt góc áo nhỏ giọng " Em xin lỗi"
Hoắc Thần đang tức giận nghe cậu xin lỗi thì cơn giận cũng tự nhiên biến mất. Anh nhìn nhóc con bên cạnh, trông cậu đáng thương vô cùng. Anh nhẹ giọng nói với cậu " Được rồi, sau này đừng để bị thương như vậy nữa... Có chuyện gì cũng phải nói với tôi, biết không?"
" Dạ..."
Anh đưa tay chạm lên khóe mắt đo đỏ của cậu " Uất ức thì cứ khóc, em không cần tỏ ra mạnh mẽ với tôi đâu... Dù trời có sập cũng có tôi chống lưng cho em"
Cậu ngơ ngác nhìn Hoắc Thần, nước mắt cũng thi nhau rơi xuống. Cậu chỉ im lặng rơi nước mắt còn Hoắc Thần thì im lặng lau nước mắt cho cậu. Trong khoảnh khắc đó, bức tường cậu tự xây dựng cho bản thân đã từ từ được Hoắc Thần gỡ bỏ. Tình cảm cũng theo đó mà chậm rãi thay đổi.
...----------------...
Sau ngày hôm đó, cậu ở nhà luôn chăm chỉ làm một "bé ngoan". Lúc nào cũng chọc cho dì Chu cười tít cả mắt, ngày nào Hoắc Thần đi làm về cũng thấy cậu ôm một gói đồ ăn vặt khác nhau. Miệng lúng búng đồ ăn hỏi anh đã về rồi sao,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-ga-cho-chu-cua-tra-cong/2735325/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.