- Ngươi là hắn." Phương lão nói.
Chuyện hai người đã từng uống rượu kiểu này chỉ có lão với một người nữa biết, tuyệt đối không có người thứ hai. nhưng người thiếu niên này lại biết chuyện của hai người, lại biết thứ lão thích ăn.
Dương phàm chỉ cười trừ, hắn đưa tay lên làm vài động tác rất phức tạp.
Phương lão lúc này trợn mắt, lão đánh một chưởng lực về phía Dương phàm.
Dương phàm đưa tay lên đối chưởng lực với Phương lão, hai người cứ như vậy mà dần dần tăng thêm lực lượng. Phải mất nửa giờ sau hai người mới thay đổi tư thế, cả hai đều dương nắm đấm lên vung về đối phương.
Chỉ thấy hai người đều ngã ra đất, cả hai đều đứng dậy, hai người đều cười rất to, to đến mức ba người ở ngồi ở phòng khách đều giật mình.
Hai người một già một trẻ, đều mang một vết bầm trên mặt.
- Phàm đệ! đệ không thể nhẹ tay một chút sao? lão phu đã có tuổi rồi." Phương lão cười ha hả nói.
- Phương huynh! không phải huynh cũng vậy sao? ra tay cũng đâu có nhẹ." Dương phàm cười nói.
Hai người ôm lấy nhau.
- Phàm đệ! năm năm qua ta không có một chút tin tức nào của đệ cả, đã có chuyện gì sảy ra vậy, còn cái khuôn mặt này nữa." Phương lão nói.
Trong năm năm qua Phương lão không ngừng tìm kiếm tin tức của hắn, vì không muốn tin tức bị lộ nên Phương lão chỉ có thể cho người đi thu thập tin tức về hắn.
- Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-do-thi-thien-vuong/3211878/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.