- Tiểu Tử, cậu là bạn trai của con bé nhà ta có phải không?
Giọng già nua của ông lão vang lên, tuy rất bình thản nhưng lại rất uy nghiêm. Ông là một người rất kiêu ngạo, ông đã được nghe cha của Ngọc nhi nói qua về Dương Phàm, ông cảm thấy rất thắc mắc về hắn, một người mà có thể che dấu được thân phận của mình, thậm chí điều tra cũng không biết được cha mẹ của hắn." hơn nữa hắn lại còn biết ông thích ăn sủi cảo do "Linh Hà" làm, chuyện này chỉ có 2 người biết.
- Phải lão già, ông vẫn kiêu ngạo như xưa ha." Dương Phàm nói. nếu là hắn trước kia thì hai người chắc chắn hai người đã ngồi uống rượu với nhau rồi, nhưng hắn vẫn cố chọc tức lão già này.
- Hảo! tiểu tử, lão tử ta đây có kiêu ngạo cũng không bằng tiểu tử cậu." ông lão nói.
- Tiểu tử cậu làm ta nhớ đến một người, hắn kiêu ngạo như cậu vậy, lần đầu gặp hắn, hắn cũng gọi ta như vậy."Nói xong ông hồi tưởng lại chuyện trước kia.
Mọi người đều giật mình, thủ trưởng của bọn họ đang rơi nước mắt.
- Cha!
- Ông nội! cả hai người đều chưa bao giờ thấy trưởng bối của mình lại rơi nước mắt. Đây không phải nước mắt, mà là do ông đang cảm thấy mất mát, mất đi một người bạn tri kỉ, thậm chí người bạn này của ông còn kém ông đến bốn mươi tuổi." tuy như vậy nhưng hai người lại rất hiểu nhau, hai người kết thành anh em.
- Phương Lão bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-do-thi-thien-vuong/3211877/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.