Sáng ngày hôm sau Dương Phàm thức dậy, bên cạnh hắn là Dương Nguyệt, nàng đang nằm trong ngực hắn ngủ rất ngon lành. Hắn ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng, hắn duỗi bàn tay phủ lên khuôn mặt ngọc ngà của nàng. Tiểu Nguyệt ta thật có lỗi với nàng, hắn lẩm bẩm nói.
- Tiểu Phàm!
Nàng lí nhí nói, thật ra lúc Dương Phàm chạm vào má nàng thì nàng đã tỉnh rồi, chỉ là nàng không biết đối mặt với chuyện này như thế nào. Tối ngày hôm qua nàng thật sự rất phóng đãng, giống như biểu hiện của một dâm phụ vậy.
- Tiểu Nguyệt, nàng tỉnh rồi sao.
- Ai là Tiểu Nguyệt!
Nàng hơi giận dữ nói. Dương Phàm biết nàng nói vậy là để che đi cảm xúc của mình. Dương Phàm cười trừ, hắn nhớ lại chuyện đêm hôm qua, nàng quả thật rất phóng đãng.
- Tiểu Nguyệt! nàng thật là biết nói đùa đó, không biết hôm ai đã...
Chưa nói hết câu, hắn đã bị nàng bịt miệng lại, hắn bỏ tay nàng xuống, ngắm nhìn nàng lúc này thật là giống một thiếu nữ mới lớn vậy. Hắn nhịn không được nói.
- Tiểu Nguyệt! hay là chúng ta làm thêm lần nữa đi.
Nàng lắc đầu lia lịa, nàng đỏ mặt cúi xuống không dám nhìn vào mắt hắn.
- Không được đâu, hạ bộ của người ta vẫn còn đau, người gì mà không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.
- Tiểu Nguyệt, nàng biết không, có một câu truyện rất thú vị, nàng có muốn ta kể không?
- Ừ!
Ngày xưa có một đôi vợ chồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-do-thi-thien-vuong/3211864/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.