Trải qua chuyện ầm ĩ này, không ai còn tâm trạng hát tiếp. Sau Đó mọi người đều nhìn Dương Phàm bằng một ánh mắt, làm cho hắn cảm thấy nổi da gà.
Ra khỏi phòng, Dương Phàm đến quầy thu ngân, Lâm Hổ thấy hắn đến quầy thu ngân thì hắn tiến lại gần.
- Thiếu Gia, cậu không cần phải trả tiền đâu, có chuyện xảy ra như vậy nào dám thu tiền của Thiếu Gia, chuyện này xin cậu bỏ qua cho.
nhân viên đứng trước quầy thu ngân thấy Lão Đại. Lại cung kính người này là thanh niên trẻ tuổi kia, hơn nữa Lão Đại rất có hình tượng của mình lại gọi hắn là Thiếu Gia, sợ tới trợn tròn cả mắt, không dám tin tưởng mà nhìn Dương Phàm.
Dương Phàm thấy Lâm Hổ nói như vậy, lại thấy nhân viên thu ngân và nhân viên trong đại sảnh đều kinh ngạc nhìn hắn, nhẹ nhàng vỗ vai Lâm Hổ, nói:
- Nếu anh đã nói vậy, vậy thì xin cảm ơn.
Lâm Hổ thấy Sát Thần như Dương Phàm lại nói cảm ơn với mình, nhất thời xương cốt cũng muốn nhũn ra, vội vàng nói:
- Thiếu Gia khách sáo quá, bây giờ anh muốn đi về sao? Vậy thứ lỗi cho tôi không tiễn.
Rồi hắn tiễn Dương Phàm ra xe, mãi cho đến khi xe của bọn họ đi mất, rồi hắn mới xoay người lại.
- Lão Đại, tên này có lai lịch gì, mà để cho Lão Đại phải khiêm tốn như vậy.
- Tối hôm qua Đại Ca cho người đi triệu tập tất cả bốn người chúng ta, Đại Ca nói tên này không nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-do-thi-thien-vuong/3211863/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.