Nghị Úy được bảo lãnh về, nhưng vẫn còn phải tiếp tục điều tra vụ việc. Dù Nghị Úy có cố gắng giải thích thế nào cũng không thể được, vì camera an ninh đã ghi lại được cảnh Nghị Úy đuổi theo Đại Đồng. Trên hung khí còn có cả dấu vân tay của cả hai. Khó các định được đâu là thật, đâu là giả.
Nghị Úy bị hỏi về việc cả hai có thù oán gì hay không. Lão lại không trả lời, khiến sự nghi ngờ càng thêm cao. Nghị Úy lo lắng cảnh sát sẽ điều tra ra được gì từ Đại Đồng. Lão ta tâm trạng phức tạp, đi qua đi lại trong văn phòng. Hạ Nghệ lại không nhìn ra bầu không khí ngột ngạt, mà đi vào càng quấy: “Bao giờ tôi mới được gặp Lưu Thịnh. Ngài nhìn xem, Tiểu Đồng vẫn còn đi học, không có Lưu Thịnh là sao có tiền học cho nó đây.”
Nghị Úy đã rất tức giận với Đại Đồng, giờ lại thêm một Hạ Nghệ, lão ta mất lí trí bóp cổ Hạ Nghệ. Hạ Nghệ không ngờ rằng Nghị Úy lại muốn giết mình, bà ta ra sức vùng vẫy khỏi bàn tay Nghị Úy.
Nghị Úy nghiến răng nghiến lợi nói: “Hạ Nghệ, bà ngu ngốc như vậy, lại có thể dạy dỗ ra được thằng con khôn lỏi đấy.”
Câu này vừa thốt ra, Hạ Nghệ đã bị kéo đuổi ra ngoài.
…****************…
Cảnh sát đến bệnh viện lấy lời khai, Văn Tú Anh ngồi bên ngoài chờ mà lòng vẫn còn thấp thỏm lo âu. Lúc cô đưa Đại Đồng vào bệnh viện, máu chảy rất nhiều. Đó là cả hai đã có chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-cuu-vot-hinh-tuong-khong-thanh/3492760/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.