Cả ba người còn lại đều nghe được những gì Tào Dung nói, Chu Thanh Phong khẽ ho nhẹ nhìn về phía hai người còn lại, chỉ thấy Tào Cận và Chí Vân hơi lúng túng cúi đầu đều không nói gì.
Chu Thanh Phong cười lên tiếng trước: “Tôi phụ cậu dọn dẹp.”
Tào Cận lúc này mới hoàn hồn, đứng lên ý muốn không cần phụ. Chí Vân đã cướp lời: “Cậu chiều còn phải lên lớp, nghỉ ngơi đi. Ở đây có tôi giúp Tiểu Cận.”
Chu Thanh Phong cố tạo ra nụ cười méo mó: “Không cần phiền anh. Dù sao Lí tổng cũng không phải loại người biết làm mấy chuyện này.”
Chí Vân nhướng một bên mày đáp: “Trước kia tôi đến đây vẫn thường giúp em ấy. Nếu nói như cậu thì chắc Chu thiếu gia cũng không biết làm chuyện này nhỉ.”
Chu Thanh Phong: “Vẫn là khách đến nhà, không cần phiền như vậy.”
Chí Vân bật cười, như nắm được điểm chí mạng của Chu Thanh Phong: “Dù sao tôi cũng gọi thầy của cậu một tiếng ba mẹ. Nên không cần xem tôi là người ngoài đâu.”
Chu Thanh Phong và Chí Vân anh một câu, tôi một câu, không ai chịu nhường ai. Tào Cận một bên rất muốn dọn cho nhanh để còn đi nghỉ, thấy hai người tranh qua đoạt lại vài cái chén liền phát cọc. Cậu dứt khoát đứng lên một mình đem hết một lượt xuống bếp: “Hai người im hết đi. Nói nhiều như vậy không thấy mệt à. Không mệt thì người khác cũng mệt vậy.”
Chí Vân: “…”
Chu Thanh Phong “…”
Tào Cận tức giận, nhưng vẫn cố nén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-cuu-vot-hinh-tuong-khong-thanh/3481674/chuong-100.html