Lúc đám đoàn đội tự do kia rời đi, có không ít kẻ quăng ánh mắt đồng tình về phía Thạch Phong.
“Tên kia đúng là xui xẻo, rơi vào tay chúng ta, giao ra bảo vật còn có đường sống, còn vào tay bọn họ thì không có tí cơ hội sống sót nào.”
“Tôi nghe đồn trong tay những người đó hình như có thứ gì đặc biệt, làm đồ rơi ra sau khi g**t ch*t người chơi tăng gấp đôi.”
“Không phải lời đồn đâu, bọn họ đúng là có đấy, bạn của tôi bị một tiểu đội cao thủ của Nhất Tiếu Khuynh Thành g**t ch*t, trang bị trên người rớt mất cả ba món, thậm chí vật phẩm trong túi cũng không thoát khỏi, chính bởi vì như thế, làm cậu ấy sợ không dám tới bãi tha ma Thủ Vọng nữa, chỉ có thể đi tới nơi khác thăng cấp.”
“Đừng nói nữa, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi khu vực này, nếu như gặp phải đám sát thần kia lần nữa, chúng ta không còn may mắn như hiện tại đâu.”
“Đúng đó, chúng ta đi nơi khác mau.”
Những đoàn đội này rõ là chiếm ưu thế về nhân số, nhưng lại sợ tiểu đội cao thủ của Nhất Tiếu Khuynh Thành như sợ cọp, mau chân hơn bình thường, vội vã muốn chuồn khỏi vùng đất thị phi này.
Khi đám đoàn đội ấy rời đi không lâu, tiểu đội cao thủ của Nhất Tiếu Khuynh Thành chậm rãi ép sát về Thạch Phong đứng yên vẫn không nhúc nhích nãy giờ.
“Anh Thâm, gã ta chắc là bị dọa choáng rồi, thế mà không biết chạy trốn, thật là không thú vị.” Một cuồng chiến sĩ có vẻ mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246814/chuong-475.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.