Tiếng gầm gừ động trời của Hắc Long lan truyền ra, muốn không làm người khác chú ý cũng khó.
“Hử, thanh âm lớn quá, nhất định là đổi mới quái vật cao cấp lợi hại rồi.”
“Nếu là một con quái Đầu Lĩnh thì chúng ta sẽ phát tài.”
“Đi thôi, chúng ta đến xem coi, đừng để người khác cướp mất!”
Đoàn đội hai mươi người đánh quái thăng cấp cách ngôi mộ dưới lòng đất không xa chú ý tới tiếng gầm của Hắc Long, lập tức g**t ch*t quái vật đang đánh dở, rồi vội vàng chạy đến.
Khắp nơi ở bãi tha ma Thủ Vọng đều là bảo vật, không cẩn thận rơi vào hố cũng có thể phát hiện một bảo rương, chẳng qua quái vật lợi hại ở bãi tha ma Thủ Vọng rất ít, thường thì bên cạnh quái vật lợi hại luôn có bảo vật, nó đã thành định luật bất thành văn.
Chỉ gầm lên một tiếng thôi đã thấy lợi hại như thế, mọi người chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Cùng lúc đó, không riêng chỉ một đoàn đội nghe được tiếng gào thiết động trời kia, đều nhốn nháo chạy tới.
Nhưng ở trong chỗ tiếng gào thét, một người một rồng còn đang nhìn nhau, uy thế của rồng kinh người đến nỗi làm cô đọng lại không khí xung quanh.
“Đây là cắn trả ư?”
Lúc này Thạch Phong sử dụng hết toàn bộ năm giác quan, gần như tập trung toàn bộ tinh thần trên ảo ảnh Hắc Long trước mắt mình, Hắc Long trước mặt tuy không phải là rồng thật, chỉ là một ảo ảnh, nhưng dù vậy cũng đủ khiến Thạch Phong như gặp địch mạnh, không dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246813/chuong-474.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.