“Nên đến, quả nhiên vẫn phải đến.”
Thạch Phong lẳng lặng nhìn bản đồ thung lũng Bạch Vụ của hệ thống, không hề cảm thấy ngạc nhiên gì về việc Chiến Hầu Mắt Đỏ chia hai đường, ngược lại nở nụ cười hiểu rõ.
Thung lũng Bạch Vụ giống phó bản mà, nên có phương pháp công lược.
Ở kiếp trước, Thạch Phong có thể dẫn một tiểu đội tới lui tự nhiên ở thung lũng Bạch Vụ, chớ nói chi là hiện tại.
So sánh với kiếp trước, thung lũng Bạch Vụ bây giờ quả thực vẫn như trò chơi con nít.
Hồi đó Thạch Phong dẫn tiểu đội không chỉ phải đối phó Chiến Hầu Mắt Đỏ, còn cần đối phó người chơi khác đánh lén và đánh cướp, nhất là đối mặt các công hội bá đạo chặn đường, còn khó đối phó hơn Chiến Hầu Mắt Đỏ nhiều.
Hiện tại cả thành Bạch Hà trừ Thạch Phong ra, tất cả mọi người không biết thứ có giá trị cao nhất trong thung lũng Bạch Vụ là khoáng thạch Tinh Hỏa, là dịp Thạch Phong âm thầm phát tài tốt nhất, vả lại bây giờ không có bất kỳ ai cướp đoạt khoáng thạch Tinh Hỏa, càng không có người đi khai hoang khoáng thạch Tinh Hỏa, nguyên thung lũng Bạch Vụ sẽ để Thạch Phong muốn khai thác bao nhiêu cũng được.
Điều này chỉ có thể nằm mơ mới thấy ở kiếp trước.
“Tất cả mọi người chạy nước rút bằng tốc độ cao nhất, tiến vào khe núi hẹp phía trước.” Thạch Phong lên tiếng chỉ huy trong kênh trò chuyện: “Khả Nhạc dẫn đầu mười bốn MT chặn lối đi, MT khác chuẩn bị thay thế bất cứ lúc nào.”
Đi thẳng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246754/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.