Phe Linh Dực nghe thấy đám người chơi mới ra khỏi thung lũng Bạch Vụ nói mà không nhịn được bật cười.
Người chơi tự do quả nhiên là người chơi tự do, dù là đội sáu người, vẫn có thể bị hai ba con quái vật Tinh Anh giết cho người ngã ngựa đổ, thực lực quá yếu mà.
“Hội trưởng quá cẩn thận rồi, thực lực của chúng ta sao đám đội ngũ người chơi tự do so sánh được, giờ để mặc Nhất Tiếu Khuynh Thành vượt lên đầu rồi, đến lúc đó Đại Lãnh Chúa thể nào cũng bị đám Nhất Tiếu Khuynh Thành đoạt mất.”
“Chắc không đó, nó chính là Đại Lãnh Chúa đấy.”
“Nhất Tiếu Khuynh Thành phái ra hơn sáu ngàn người, tất cả bọn họ đều là tinh anh, giết một con Đại Lãnh Chúa thì dễ như chơi thôi.”
“Đúng thật, cho dù Đại Lãnh Chúa rất mạnh, hơn sáu ngàn người cũng đủ kéo chết nó rồi.”
“Thật không biết hội trưởng đang suy nghĩ gì, chúng ta đều đã tới, còn phải ở đây đứng chờ, chỉ sợ quái vật Tinh Anh ở trong kia cũng bị công hội khác giết gần hết, chẳng hiểu chúng ta là tới làm gì.”
Đang khi có vài thành viên Linh Dực có ý kiến với cách làm của Thạch Phong, thì lại có một đợt đoàn đội mấy trăm người chạy ra từ thung lũng Bạch Vụ.
Trang bị của những người này rất đồng đều, trên ngực đều đeo huy hiệu công hội giống nhau, rõ ràng là một đoàn đội của công hội nào đó.
“Bọn họ làm sao vậy?”
Tất cả mọi thành viên Linh Dực đều rất khó hiểu vì sao cả đám thành viên công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246753/chuong-414.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.