Điều kiện Thạch Phong nêu ra không thể nói là không hà khắc.
Tiếu Nham chau mày, sắc mặt hơi ngưng trọng, im lặng không nói.
Nếu như Thạch Phong chỉ muốn một chút cổ phần Bắc Đẩu, Tiêu Nham hoàn toàn có thể làm chủ, thậm chí chủ tịch đều vui vẻ thấy vậy, nhưng là trở thành đổng sự và thành viên khác xa.
Loại chuyện này Tiêu Nham đã không thể làm chủ được rồi.
Bởi vì quyền quản lý Bắc Đẩu đều nằm trong tay ban giám đốc.
Hơn nữa Thạch Phong còn muốn thành lập một khu huấn luyện riêng biệt hoàn toàn do hắn làm chủ, tương đương với thành lập một bộ phận độc lập với Bắc Đẩu, khiến người ta khó mà tiếp nhận nổi.
Nếu như Thạch Phong là bậc thầy võ thuật nổi tiếng, nói không chừng còn có thể sẽ đồng ý, nhưng Thạch Phong yên lặng vô danh, loại chuyện này cơ hồ là không thể nào.
Triệu Nhược Hi bên cạnh nghe cũng lập tức ngây ngẩn cả người, mắt đẹp không ngừng đánh giá Thạch Phong.
“Đây thật là bạn Thạch Phong cùng lớp mình ư?” Cái câu hỏi ấy không ngừng quanh quẩn trong đầu Triệu Nhược Hi.
Thạch Phong khác gì đang giở trò sư tử ngoạm, tham hơn cổ nhiều.
Tổng huấn luyện viên chủ có cái danh mà thôi, bình thường cũng không cần làm cái gì, là chức vị thực thanh nhàn, nhưng có địa vị cực cao, không biết bao nhiêu người cướp tranh lấy, tuyển thủ nổi tiếng của thành phố Kim Hải ai cũng muốn đạt được chức vị này, nhưng đáng tiếc những người đó không ở phạm vi Bắc Đẩu suy xét. Nhưng giờ Thạch Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246704/chuong-365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.