Một quyền đẩy lui dụng cụ kiểm tra tay đấm, một cước đạp vỡ cả sàn nhà đá cẩm thạch.
Làm hầu hết mọi người ở đây đều không làm rõ chuyện là thế nào.
Thạch Phong ra quyền và đặt chân rõ ràng nhìn rất nhẹ nhàng, không mang đến cảm giác sẽ có lực lượng mạnh như vậy, tuy nhiên nó đã xảy ra trước mắt, đã thế sức mạnh bùng nổ quả thực quá kh*ng b*.
Đó là dụng cụ và đá cẩm thạch đấy, nếu đánh trúng người, chẳng khác gì bị mất mạng sau một cú ư…
Hai người Vương Thành và Ngô Xuyên nhìn mặt sàn đá cẩm thạch vỡ nứt, đều không khỏi nuốt nước miếng cái ực, bấy giờ ánh mắt nhìn Thạch Phong đã không còn khinh thường trước đó, trái ngược lại còn kính sợ vô cùng, đến tận đây bọn hắn mới hiểu được vì sao Triệu Nhược Hi lại nói những lời kia, nếu bọn hắn đánh thẳng luôn thì kết quả không cần nói cũng biết.
“Thạch Phong này quá bắt nạt người ta mà, rõ ràng lợi hại như vậy, còn luôn che giấu, thiếu chút nữa khiến mình tưởng cậu ta thua mất.” Triệu Nhược Hi thấy biểu hiện kinh người của Thạch Phong xong, rốt cục thở dài một hơi.
Tiêu Nham đứng ở bên cạnh dụng cụ không thể tin nhìn về phía Thạch Phòn đang đổ mồ hôi và sắc mặt trở nên hồng nhuận, ông đột nhiên nghĩ đến một loại khả năng, không khỏi nhỏ giọng hỏi: “Đây là ám kình sao?”
Tiêu Nham kiến thức rộng rãi, suy nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có võ thuật đạt đến trình độ võ sư, sử dụng kỹ xảo cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5246703/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.