“Nếu những điều trên còn chưa đủ, cô có thể tới chỗ chúng tôi làm hội phó, còn có thể thành lập đoàn tinh anh riêng c*̉a mình, giữ vững tính độc lập, thế nào?” Thạch Phong lại bổ sung.
Hoàng Hôn Hồi Hưởng từ bỏ cường giả bậc sáu cấp thần, không khác nào tự chặt hai cánh tay.
Sở dĩ nói là hai cánh tay, bởi vì không có Thủy Sắc Tường Vi, người bạn bậc sáu cấp thần kia c*̃ng sẽ không vào Hoàng Hôn Hồi Hưởng, ngang ngửa với việc Hoàng Hôn Hồi Hưởng mất đi hai vị cường giả cấp thần tương lai rồi.
Mà nguyên nhân tạo thành hết thảy mọi thứ đều do một tay Thạch Phong thúc đẩy, mặc dù là vô tình, nhưng Hoàng Hôn Hồi Hưởng xác định bi kịch.
Nếu như có thể kéo Thủy Sắc Tường Vi vào công hội mình, Thạch Phong vô c*̀ng chờ mong tương lai c*̉a công hội.
“Dù tôi đồng ý với anh, nhưng tôi còn một đám đàn em nữa, họ đều ở đế quốc Phong Bạo (bão táp),tôi có thể trả nổi phí truyền tống cao chót kia, mà họ lại không thể. Hơn nữa họ c*̃ng vì tôi mà rời khỏi Hoàng Hôn Hồi Hưởng đầy triển vọng, tôi chung quy vẫn phải chịu trách nhiệm, thực sự xin lỗi rồi.” Tuy là điều kiện c*̉a Thạch Phong rất mê người, thế nhưng Thủy Sắc Tường Vi sẽ không vứt bỏ đàn em mình.
“Rất nhiều người ư?” Thạch Phong hỏi.
“Chừng một trăm người tất cả, đại sư Hắc Viêm vẫn nên từ bỏ đi thôi, phí truyền tống này dù là Hoàng Hôn Hồi Hưởng cũng không trả nổi.” Thủy Sắc Tường Vi đương nhiên hiểu được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5242302/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.