“Hội trưởng, gã Duy Ngã Độc Cuồng kia rõ ràng không để Hoàng Hôn Hồi Hưởng chúng ta vào mắt, quyết tâm muốn gài bẫy chúng ta năm ngàn kim tệ.” Thư Sinh Đàm Tiếu nói chuyện vừa xảy ra cho Vinh Quang Hồi Hưởng, lúc nói vẫn thầm run sợ, mặc dù hắn là thân tín c*̉a Vinh Quang Hồi Hưởng, nhưng lúc này đây hắn đã khiến công hội tổn thất lớn như thế, không biết hội trưởng Vinh Quang Hồi Hưởng sẽ xử trí hắn ra sao.
“Tôi đã biết, một công hội tam lưu còn không đáng để tôi phí nhiều tâm sức đối phó, nói Huy Hoàng Chiến Thần cảnh cáo tập đoàn sau lưng Ám Tinh trong thực tế là được, nếu như Duy Ngã Độc Cuồng còn có một chút lý trí, hắn hẳn biết phải làm sao, muốn lấy từ tay tôi năm nghìn kim hoặc 50 triệu tín dụng không dễ dàng như vậy.”
“Nhưng mà, Thư Sinh. Biểu hiện c*̉a cậu lần này làm tôi rất thất vọng, sau khi mua đồ trên hội đấu giá trở về đi gặp Thanh Lãng đi.” (Thanh Lãng: sóng xanh)
“Vâng, thưa hội trưởng, tôi sẽ đi gặp Thanh Lãng.”
Mặc dù Vinh Quang Hồi Hưởng không có quở trách Thư Sinh Đàm Tiếu, bất quá trong cách nói chuyện đã thể hiện rõ, làm Thư Sinh Đàm Tiếu trong nháy mắt già đi hơn mười tuổi, dù hắn không cam lòng thế nào, c*̃ng chỉ có thể chấp nhận kết quả này.
Trong lòng Thư Sinh Đàm Tiếu lúc bấy giờ hận thấu Duy Ngã Độc Cuồng, nếu như không phải do Duy Ngã Độc Cuồng, hắn cũng sẽ không rơi vào kết c*̣c như thế.
Trừ khi hắn có được biểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5242301/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.