Quảng trường trung tâm thành Hắc Dực, khắp nơi đều là người chơi tới tham quan, quảng trường trung tâm thành Hắc Dực là một trong những phong cảnh tuyệt đẹp hiếm có c*̉a Thần Vực, vì thành Hắc Dực toạ lạc tại đỉnh núi, mà quảng trường trung tâm có một toà tháp Kiến Tinh (ngắm sao) lộng lẫy sừng sững, thông qua bậc thang trôi lơ lửng có thể trực tiếp đi thẳng lên đỉnh tháp, đứng ở đó xem bao quát được toàn bộ cảnh tượng đẹp đẽ c*̉a thành Hắc Dực.
Ở phía dưới tháp Kiến Tinh, Thạch Phong tìm được Thư Sinh Đàm Tiếu.
Vẻ mặt Thư Sinh Đàm Tiếu lúc này rất lo lắng, suy nghĩ cứ như đèn pha, lúc thoáng hiện lúc tắt, mãi mới nhìn thấy Thạch Phong đi tới, nhanh chân tới gần.
“Hội trưởng Duy Ngã, cấp trên đã cho tôi chỉ thị, vì hợp tác lâu dài giữa chúng ta, đồng ý bán với giá 2 ngân tệ cho anh, chỉ cần anh đem những tài liệu rèn đúc này về, bán đi có thể lời gấp ba bốn lần.” Thư Sinh Đàm Tiếu đi tới trước người Thạch Phong, nở nụ cười tươi rói, vẻ mặt bình tĩnh mà nói.
Hoàng Hôn Hồi Hưởng tốn rất nhiều thời gian để thu mua những tài liệu này, thậm chí tốn không ít kim tệ và điểm tín dụng, mục đích vốn là hy vọng chúng có thể biến thành kim tệ hết, may mắn thì có thể kiếm lời một khoản.
Nhưng nhìn đến tài liệu rèn đúc ở những vương quốc khác c*̃ng rất rẻ, tại thành Hắc Dực c*̃ng có chỗ bán rẻ nữa, chuyện duy nhất Thư Sinh Đàm Tiếu phải làm bấy giờ chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5242299/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.