Thạch Phong lúc này đây đã ép giá đến tình trạng mà Thư Sinh Đàm Tiếu phải khiếp sợ.
Bất quá Thư Sinh Đàm Tiếu cũng biết, muốn bán những tài liệu rèn đúc này ra một giá cả tốt, đã là điều không thể nào.
Bấy giờ Thư Sinh Đàm Tiếu mới chính thức ý thức được muốn kiếm tiền ở thành Hắc Dực không dễ dàng.
Tuy rằng thành Hắc Dực có thể gặp nhiều kỳ ngộ hơn, nhưng sức cạnh tranh c*̃ng lớn hơn so với bất kỳ thành phố nào khác, người chơi ở đây đến từ các vương quốc và đế quốc khác biệt, mỗi vương quốc và đế quốc đều có đặc sắc riêng, Hoàng Hôn Hồi Hưởng mặc dù là công hội nhất lưu, thế nhưng ở trong thành phố này c*̃ng không có ưu thế gì, ngay cả tài liệu rèn đúc cho rằng là ưu thế c*̉a mình, ở đây c*̃ng không là.
Thật không hiểu sao Thủy Sắc Tường Vi có thể kiếm được nhiều tiền như vậy.
“Hội trưởng Duy Ngã, có thể cho tôi một chút thời gian không? Dù sao anh trả giá quá thấp, tôi phải hỏi cấp trên mới có thể cho ra quyết định được.” Thư Sinh Đàm Tiếu quyết định giữ Thạch Phong trước.
“Được, vừa đúng dịp tôi muốn đi mua một vài thứ, hơn ba mươi phút sau chúng ta gặp mặt ở quảng trường đi.” Thạch Phong gật đầu.
Sau đó hai người thêm bạn nhau.
Khi hai người vừa tách ra, Thạch Phong lập tức đi ngay vào một hẻm nhỏ không bóng người.
Sở dĩ hắn nói ra giá 2 ngân siêu rẻ kia, chính vì để Thư Sinh Đàm Tiếu đi liên lạc ông chủ c*̉a hắn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-toi-cuong-kiem-than/5242298/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.