Tô Trạm thì lại mơ mơ màng màng bị cấn tỉnh — Vừa mới xoay người lại, giọng nói mang theo âm thanh lúc mới rời giường lầm bầm nói: “Đùa cái gì vậy, sao lại cảm thấy trong mộng có một cây gậy lớn chọc vào lão tử!”
Tô Phiếm bị lời tuyên bố ngu ngốc lúc rời giường của em trai nhà mình nín đến nội thương, nhưng mà y cảm thấy bây giờ giả bộ ngủ vẫn tốt hơn, thế là tiếp tục duy trì tư thế không nhúc nhích, điều chỉnh hơi thở nhàn nhạt mà ngủ tiếp. Tô Trạm dụi dụi mắt, tầm mắt lúc này mới thấy được lều vải nhỏ đang dựng lên của Tô Phiếm, dùng ánh mắt đánh giá một trận, sau đó mới bắt đầu bốc lên khí chua — Bởi vì chính mình chẳng những không cao bằng Tô Phiếm, hơn nữa nhìn như thế này, chỗ đó của Tô Phiếm cũng rất kinh người, hoàn toàn không tương xứng với vẻ ngoài nhã nhặn tuấn tú của y. Đều là cùng một cha sinh ra, sao chính mình bộ dạng lại như phát dục chậm rãi thế này? Tô Trạm sờ sờ cằm mà suy nghĩ.
Bất thình lình Tô Phiếm mở mắt ra, thấy bộ dạng em trai một bên suy nghĩ một bên nhìn chằm chằm vào chỗ nào đó của mình, đùa giỡn nói: “Sao nào, đối với vi huynh … rất hứng thú sao?”
Tô Trạm lập tức thu hồi ánh mắt, cố gắng khinh thường nói: “Cũng chẳng ra làm sao. Cũng được, rất nhiều gia hoả nước ngoài so với anh còn to hơn. A Phiếm, anh đừng quá kiêu ngạo tự mãn!” Gia hoả nào đó làm ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-to-tram/1912630/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.