Tô Phiếm cảm thấy Tô Trạm với hàng lông mi cong vút nói mình không phải là đứa con nít ba tuổi thật sự giống như một đứa con nít đang giận lẫy, nụ cười trên mặt càng sâu, gật gật đầu nói: “Em cho rằng tối hôm qua anh trai của em không ngủ cùng em, em có thể ngủ ngon sao? Ai buổi tối vì cơ thể đang trong quá trình trổ mã chân bị chuột rút đau đến nỗi lăn qua lộn lại hả?”
Tô Trạm lúc này mới mơ mơ hồ hồ nhớ đến tối hôm qua lúc ngủ vẫn luôn có người xoa bóp chân cho mình với lực độ vừa phải, thì ra không phải là nằm mơ a… Hắn bên này đang nhớ lại, Tô Phiếm đã tự ý đi vào trong, đem gói ném lên giường, thúc giục nói: “Không còn sớm nữa, ngồi xe lửa cả một ngày rồi mau đi ngủ thôi, em bị lệch múi giờ vẫn chưa trở lại bình thường đâu, phải nghỉ ngơi thật tốt. Anh giúp em vỗ vài cái cho em ngủ ngon.”
Tô Trạm suy nghĩ một chút, sao lại cảm thấy để cho Tô Phiếm đến làm cái chuyện này không thích hợp cho lắm, nhưng mà nụ cười của Tô Phiếm khiến cho người ta không tự chủ được mà thân thiết và ấm áp, gối lớn giường lớn, chăn ấm áp mềm mại trong nhà, còn có anh trai biết xoa bóp… Tô Trạm thấy Tô Phiếm ngồi trên giường của mình, những cảnh tượng này hợp lại lại hấp dẫn người khác, tối hôm qua lúc nghỉ ngơi cái loại thư thái từ trong xương càng khiến cho chính mình đoạn thời gian này ngủ không ngon
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-to-tram/1912628/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.