Vẻ mặt Phỉ Vô Thuật hiện giờ rất đơ, cho dù Angeral nói với y “Phỉ Vô Thuật, kỳ thật tôi là con gái”, cũng đáng tin hơn “tôi là anh trai của Hastings” nhỉ?
Hastings! Angeral!
Hai người sẽ là anh em?!
Phỉ Vô Thuật hoàn toàn không biết lúc này y muốn biểu đạt cái gì, chỉ cảm thấy năng lực tư duy của bản thân đã gãy vỡ ở chỗ nào rồi, khóe miệng co giật cười gượng ba tiếng, thận trọng nhìn Angeral: “Gạt người là không đúng, anh là fan cuồng của Hastings?” Cho nên mới giúp đỡ Hastings hãm hại y? Phỉ Vô Thuật cảm thấy đây mới là chân tướng.
“Tôi quả thật là anh trai của em ấy.” Angeral thấp giọng nói: “Trước khi em ấy mười tuổi, quan hệ của tôi và em ấy rất tốt. Cậu biết cảm giác mà em trai dùng ánh mắt toàn tâm toàn ý ỷ lại nhìn cậu không? Mềm mại ôm chân cậu, ngọt ngào gọi cậu “anh ơi” không?”
Phỉ Vô Thuật sững người, thu lại tâm lý trêu đùa, rũ mắt… y đương nhiên biết.
“Vậy sau mười tuổi thì sao?” Phỉ Vô Thuật vẫn tin lời Angeral, người này không cần phải lừa y. Đặc biệt là, gương mặt của Hastings và Angeral, quả thật giống như xuất phẩm của cùng một gen.
“Tôi nghĩ câu chuyện này sẽ rất dài.” Angeral nở nụ cười nhạt khổ sở.
“Hiện tại thời gian của tôi rất dài.” Phỉ Vô Thuật khoác tay, y đột nhiên rất hiếu kỳ, người như Hastings, làm sao có thể liên hệ với mấy chữ mềm mại ngọt ngào?
Angeral gật đầu, chậm rãi nói: “Nhân loại trước kia di dời khỏi trái đất, là vì cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356102/quyen-3-chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.