Hệ thống khổng lồ khi trước Tần Hoàng xây dựng cho Nữ Oa, khiến Nữ Oa từ rất lâu về trước đã tỉnh khỏi giấc ngủ mê. Nhưng trên tinh cầu hoang phế mà ông bị giấu ở rìa tinh hệ Hà Việt, hoàn toàn không tìm được người giao lưu, hoặc nên nói kỳ thật ông không dám tìm người giao lưu.
Ông nói với Tần Dực, trong khoảng thời gian lúc ông mới tỉnh lại, có lẽ đã từng có ký ức. Chính vì giữ được ký ức, cho nên mới không dám giao lưu với người tinh hệ Hà Việt, ông sợ người tinh hệ Hà Việt lại một lần nữa khiến ông chìm vào ngủ say, đã không có Tần Hoàng thứ hai có năng lực giúp ông nữa.
Nhưng vì chủ não do sinh vật và khoa học kết hợp chế tạo ra, nếu không có người bảo lưu dữ liệu cho ông, vậy ông không thể bảo tồn một vài dữ liệu lâu dài đó.
Nói đơn giản, ông giống như não con người, sẽ biết quên. Trong thời gian dài dằng dặc không có người giao lưu, ông dần quên đi một vài chuyện trước kia, quên đi trận đại chiến đó, quên chuyến du hành kéo dài trong biển sao vô tận, quên đi người tinh hệ Hà Việt vứt bỏ mình, ngay cả họ tên lúc còn là nhân loại của ông, ông cũng quên.
Thứ duy nhất nhớ được, chính là mấy chuyện mà trong tiềm thức ông cho rằng rất quan trọng.
Ông nhớ, không thể dễ dàng giao lưu với người tinh hệ Hà Việt, càng không thể bại lộ thân phận của mình. Tuy ông không biết tại sao phải tuân thủ nguyên tắc này, nhưng ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phi-quan/1356101/quyen-3-chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.